Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 657 Nhất Định Phải Giết Mạc Vô Kỵ

Bạn đang đọc Bất Hủ Phàm Nhân của Ta Là Lão Ngũ
Phiên bản VietPhrase · 2642 chữ · khoảng 18 phút đọc

NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT MẠC VÔ KỴ

Trong động phủ nồng nặc tiên linh khí nhất của Đan Đạo Tiên Minh từ từ mở ra, một thanh niên mặc áo bào tro đi ra.

Thanh niên áo bào tro này dung mạo thanh tú, vóc người không cao lớn, cực kỳ cân xứng.

- "Chúc mừng minh chủ xuất quan!"

Thanh niên này vừa ra đến, vây quanh ở bên ngoài động phủ hơn mười Đan Sư của Đan Đạo Tiên Minh cùng trưởng lão đều khom người thi lễ.

Thanh niên này chính là Đan Đạo Tiên Minh minh chủ Tiêu Lễ Thế, là Đan sư đan đạo trình độ cao nhất của Đan Đạo Tiên Minh. Ngoài ra, hắn là một tên Tiên Đế, hơn nữa còn là Tiên Đế hậu kỳ. Nếu không phải hắn nhất tâm nghiên cứu đan đạo mà nói, nếu dùng tư chất của hắn, hiện giờ sớm đã bước vào hàng ngũ Đại Tiên đế .

Tiêu Lễ Thế khuôn mặt bình tĩnh, thần thái lạnh nhạt, toàn thân trên dưới không nhiễm chút bụi bẩn, cả người lộ ra phiêu dật thoát trần. Nếu có người không biết hắn mà thấy bộ dáng này, tuyệt đối sẽ không cho là hắn vừa mới ra ngoài sau khi bế quan nghìn năm, nhất định sẽ cho là hắn mới vừa từ phòng ngủ đi tới mà thôi.

"Làm phiền chư vị ở đây nghênh lâu hầu, chúng ta cùng tới đại điện đan đạo rồi ngồi xuống nói chuyện" Tiêu Lễ Thế vừa khoát tay, giọng nói ấm áp nói.

Đan Đạo Tiên Minh thất phẩm Đan Đế Công Dương Học là kẻ đan si, lúc này hắn căn bản là không đợi nổi lúc tới đan đạo đại điện để nói chuyện, vội vàng hỏi:

- Môn chủ, ngươi đã phá tan gông cùm xiềng xích, thăng cấp tới rồi cửu phẩm Đan Đế rồi sao?

Tiêu Lễ Thế thở dài một tiếng:

- "Ta bế quan nghìn năm, thời điểm mỗi lần muốn đột phá thoát khỏi gông xích, lúc nào cũng thiếu một chút. Có lẽ điểm trở ngại này, coi như có tiếp tục mười vạn năm nữa ta cũng không biết có thể khám phá không"

Nghe được minh chủ bế quan nghìn năm cũng không có thăng cấp đến cửu phẩm Đan Đế, Công Dương Học thần sắc cũng lộ vẻ mất mát.

Tiêu Lễ Thế biết bản tính của Công Dương Học, hắn khẽ mỉm cười:

- "Công Dương Đan Sư, tuy rằng ta bây giờ còn chưa có biện pháp thăng cấp cửu phẩm Đan Đế, thế nhưng ta vẫn là Đan Sư mạnh nhất Tiên Giới. Thông qua lần bế quan này, ta đối với đan đạo lại hiểu thêm một bước. Huống hồ trong vòng vạn năm nữa, ta tin tưởng cũng không có cửu phẩm Đan Đế xuất hiện"

Công Dương Học dường như hoàn toàn không có để ý Tiêu Lễ Thế là minh chủ của Đan Đạo Tiên Minh, hắn không chút do dự lắc đầu nói:

- "Điều này cũng không nhất định, cái tên Mạc Vô Kỵ kia hẳn chưa tới trăm tuổi, mà đã là ngũ phẩm Tôn Cấp Đan Vương, đáng sợ hơn nữa hắn đối với tinh luyện tiên linh thảo rất mạnh, có thể đem tinh luyện bích lưu tiên thảo tinh hoa đến tiếp cận mười thành. Đợi thêm thời gian nữa, chỉ sợ hắn không cần vạn năm, là có thể bước vào hàng ngũ Đan Đế"

- "Mạc Vô Kỵ là ai? không tới trăm tuổi mà đã đến ngũ phẩm Tôn Cấp Tiên Đan Vương? Hắn thật có thể đem tinh luyện bích lưu tiên thảo tinh hoa đến tiếp cận mười thành?"

Tiêu Lễ Thế dừng bước, giọng nói toát lên sự kinh dị không gì sánh được, liên tiếp hỏi ra mấy vấn đề.

Là một kẻ tiệm cận thăng cấp cửu phẩm Đan Đế Luyện Đan Sư, Tiêu Lễ Thế so với người khác rõ ràng hơn cả, trong vòng trăm tuổi trở thành ngũ phẩm Tôn Cấp Tiên Đan Vương ý vị như thế nào. Coi như là hắn, không muốn nói trong vòng trăm tuổi trở thành ngũ phẩm Tiên Đan Vương, trong vòng trăm tuổi hắn ngay cả Tiên Thiên còn xa xa không hẹn. Đồng thời với một tiên đan sư, khó khăn nhất chính là tiên tinh luyện hoa linh thảo tinh. Bích lưu tiên thảo đẳng cấp không cao,nhưng khó có thể tinh luyện thì mọi người đều biết. Với loại tiên linh thảo này, đến cả hắn cũng không cách nào tinh luyện đến tiếp cận mười thành.

Nếu là thật có người như thế, thiên phú luyện đan của tên này mạnh tới trình độ nào? Không đúng, không đơn thuần là luyện đan, thiên phú tu luyện của hắn cũng phải cường hãn vô biên như vậy a.

Đan Đạo Tiên Minh Phó minh chủ Hồ Chân Vũ vội vàng tiến lên nói:

- "Minh chủ, chuyện này nói rất dài dòng, chúng ta trở về rồi hãy nói."

Tiêu Lễ Thế cũng không có nhìn xem Hồ Chân Vũ, mà là nhìn chằm chằm Công Dương Học nói:

- "Nơi này tất cả đều trưởng lão Đan Đạo Tiên Minh, nếu quả như thật có chuyện trong vòng trăm tuổi trở thành ngũ phẩm Tôn Cấp Tiên Đan Vương, vậy tương lai đây tuyệt đối là đan đạo đệ nhất nhân trong Tiên Giới. Không, kể cả ở nơi tu vi cao hơn, cũng không có mấy người có thể vượt qua hắn."

Theo Tiêu Lễ Thế, ít nhất phải Đại Ất Tiên cảnh giới mới có thể luyện chế ra ngũ phẩm tiên đan hạng nhất. Hắn tự nhiên không biết Mạc Vô Kỵ mở mạch lạc tu luyện một đường, bản thân có một trăm lẻ tám nhánh mạch lạc,không có Linh Căn mà dùng xác phàm tu luyện. Thậm chí ngay cả đan đạo, cũng là bất đồng với đan đạo thông thường.

Người nào luyện đan có thể đem tiên linh thảo tinh luyện đến tiếp cận trăm phần trăm? Mạc Vô Kỵ có thể, người nào có thể luyện đan mà dùng Trữ Thần Lạc luyện? Mạc Vô Kỵ có thể.

Công Dương Học đối với quyền lực hoàn toàn không có hứng thú, hắn để ý chỉ là đan đạo. Với hắn mà nói, hắn chỉ biết tin tức Mạc Vô Kỵ chính là Đan Đạo Tiên Minh trưởng lão, sau đó không cẩn thận bỏ mình, về sau dường như lại có tin tức.

Không hơn được.

Đối với Đan Đạo Tiên Minh cùng Lôn Thải đại đế trong đó đạt được thỏa thuận với nhau, hắn nửa điểm cũng không biết, cũng chưa từng nghĩ rằng mình phải biết rằng.

những lời của Tiêu Lễ Thế hiển nhiên là nói cho Hồ Chân Vũ nghe, nhưng hắn hết lần này tới lần khác hướng về phía Công Dương Học nói. Sau khi nói xong, hắn mới chuyển hướng Hồ Chân Vũ, chỉ đơn giản hai chữ:

- Ngươi nói đi.

Hồ Chân Vũ trong lòng lộp bộp một cái, hắn há có thể không biết ý tứ của Tiêu Lễ Thế minh chủ ? Công Dương Học nhất tâm đan đạo, cái gì khác cũng không quản, Tiêu Lễ Thế tự nhiên rõ ràng. Đã như vậy, vừa rồi minh chủ còn nói như thế, đó chính là đối với hắn bất mãn nghiêm trọng .

Hẳn là Tiêu Lễ Thế cảm thấy chuyện có nặng nhẹ, loại chuyện này, hắn Hồ Chân Vũ lại còn nói không vội, còn nói đến nói dài.

Hồ Chân Vũ không dám nói nhảm nữa, nhanh chóng nói:

- "Mạc Vô Kỵ đối với đan đạo hiểu biết kinh người, lần đầu tiên tiến vào đan đạo tháp khảo hạch, liền trở thành tứ phẩm Tôn Cấp Đan Vương, sau đó thành trưởng lão của Đan Đạo Tiên Minh ta, đồng thời ở Tiêm Giác Tiên Khư phân bộ được cấp thực quyền trưởng lão..."

Nghe được Mạc Vô Kỵ đã là trưởng lão Đan Đạo Tiên Minh, Tiêu Lễ Thế thở phào nhẹ nhõm, chuyện chính yếu kế tiếp, hắn muốn chính là nhìn thấy Mạc Vô Kỵ.

Thế nhưng khi nghe tiếp Hồ Chân Vũ kể tiếp thì sắc mặt của hắn càng ngày càng không đẹp, khi hắn nghe được Hồ Chân Vũ nói Mạc Vô Kỵ bỏ mạng ở Ngưng Hồn Tiên Quỳnh Trì, sau đó Đan Đạo Tiên Minh cùng Lôn Thải đại đế đạt thành hiệp nghị, cho phép đối động thủ với người bên cạnh Mạc Vô Kỵ, Tiêu Lễ Thế không thể nhịn được nữa, một bước tiến lên, giơ tay lên chính là một cái tát trời giáng.

- Chát~!

Một tát này Hồ Chân Vũ bị Tiêu Lễ Thế trực tiếp đánh bay, vài cái răng bị đánh rơi xuống đất.

Chính là Hồ Chân Vũ cũng biết, đây là Tiêu Lễ Thế thủ hạ lưu tình, nếu không, một cái Tiên Đế hậu kỳ muốn động thủ với hắn, đâu cần dùng đến chiêu thứ hai?

- "Minh chủ, ta thật không biết hắn lại không có chết."

Hồ Chân Vũ trước mặt người khác là dáng vẻ phong tiên đạo cốt, thế nhưng ở trước mặt Tiêu Lễ Thế, nửa điểm lỗ mãng cũng không dám.

Tiêu Lễ Thế than thở:

- "Ngươi không thích hợp làm tiếp Phó minh chủ Đan Đạo Tiên Minh, ngươi nghĩ rằng ta là bởi vì Mạc Vô Kỵ không chết mới tát ngươi sao? Đan Đạo Tiên Minh ta sở dĩ sừng sững tại Tiên Giới vô số năm, cũng là bởi vì hết thảy người trong Đan Đạo Tiên Minh đối với Đan Đạo Tiên Minh ta đều có một sự tán đồng. Nhưng ngươi đã làm cái gì?! Dù cho danh ngạch vào Chư Thần Tháp trân quý hơn nữa, đi trao đổi với danh dự của Đan Đạo Tiên Minh dùng vô số năm gầy dựng sao? có đáng giá sao??

Lôn Thải đại đế mạnh thì như thế nào? Đan Đạo Tiên Minh cho tới bây giờ đều không phải là chỗ để người khác uy hiếp.

Đan Đạo Tiên Minh ta có thể trở thành là nơi người người kính úy ở Tiên Giới, ngoại trừ đan đạo, liền là thực lực của chính mình, một cái đại đế còn uy hiếp không được Đan Đạo Tiên Minh ta. Nếu thực là một cái đại đế cũng có thể uy hiếp được Đan Đạo Tiên Minh ta, Đan Đạo Tiên Minh cũng không cần phải tồn tại xuông.

Hồ Chân Vũ, ngươi biết ngươi ra quyết định này, đối với Đan Đạo Tiên Minh ta tổn hại lớn bao nhiêu? Lúc người bên cạnh Mạc Vô Kỵ bị giết, đồng thời Đan Đạo Tiên Minh ta đã xuất hiện vết nứt. Cái này vết nứt không phải là ngoại giới, mà là nội bộ của Đan Đạo Tiên Minh . Bởi vì từ lúc Lôn Thải Đại Đế đối với người bên cạnh một trưởng lão đã chết của Đan Đạo Tiên Minh Minh động thủ, Đan Sư trong Đan Đạo Tiên Minh cùng hộ pháp liền rõ ràng một điều, một khi bọn họ xảy ra sự tình, Đan Đạo Tiên Minh cũng không tiếp tục đáng giá dựa vào. Một cái tổ chức như này, ai dám thực tình đi cống hiến??!"

Hồ Chân Vũ đối với lời nói của Tiêu Lễ Thế rất không cho là đúng, hắn cho rằng tài nguyên Đan Đạo Tiên Minh ở tiên giới độc nhất vô nhị. Tuyệt đối sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này, mà làm yếu bớt quyền lực cùng lực ảnh hưởng của Đan Đạo Tiên Minh đối với Tiên Giới.

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, Hồ Chân Vũ vẫn như cũ kính cẩn nói:

- "Ta nhất định sẽ lại đem Mạc Vô Kỵ an toàn nhận trở về Tiên Giới, lần nữa khôi phục hắn Đan Đạo Tiên Minh trưởng lão thân phận."

Tiêu Lễ Thế lại than thở:

- "Lúc đó đem ngươi lên trở thành Phó minh chủ Đan Đạo Tiên Minh, đích thật là do ta làm sai việc này. Mạc Vô Kỵ kia ta chưa từng thấy qua, nhưng một cái người chưa đến trăm tuổi có thể trở thành là ngũ phẩm Tôn Cấp Đan Vương, ngươi cho là hắn giống như ngươi không có đầu óc?

Nếu mà Lôn Thải hiện tại chưa có động thủ, hoặc là còn không có giết người bên cạnh hắn, ngươi có thể làm như vậy, mất bò mới lo làm chuồng không tính là muộn. Nhưng hiện tại người bên cạnh hắn đều đã bị giết, ta Đan Đạo Tiên Minh coi như là quỳ xuống thỉnh tội, Mạc Vô Kỵ kia tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Đan Đạo Tiên Minh. Hắn thiên tài như vậy, tuyệt đối là tâm cao khí ngạo, không cho phép trong lòng có bụi trần tồn tại. Người như vậy, nếu đã đắc tội, vậy chỉ có một con đường có thể đi."

Tiêu Lễ Thế câu nói kế tiếp không có nói ra, nhưng tất cả mọi người đều hiểu là có ý gì. Đan Đạo Tiên Minh, nhất định phải giết chết tên Mạc Vô Kỵ này.

Ý tứ của minh chủ, mọi người đều hiểu. Mạc Vô Kỵ kia chắc chắn là một tên gia hỏa kinh tài tuyệt diễm, một khi trưởng thành, cũng tuyệt đối không phải người bình thường.

Người như thế nếu không có khả năng giao hảo, liền không nên đắc tội. Một khi đắc tội, vậy cũng chỉ có một con đường, nhất định phải gạt bỏ.

Tiêu Lễ Thế không có nói tiếp chuyện Mạc Vô Kỵ, hắn biết mọi người sẽ hiểu rõ ý tứ của hắn.

Hồ Chân Vũ rất là rõ ràng, bản thân cái chức Phó minh chủ sợ rằng không giữ được. Trong lòng hắn thầm than một tiếng, tiến lên lần nữa khom người nói:

- "Chân vũ làm việc thiếu cân nhắc, xin minh chủ trách phạt."

Tiêu Lễ Thế nhàn nhạt nói:

- "Hai cái danh ngạch kia nhường lại cho người có tiềm lực nhất Đan Đạo Tiên Minh, còn ngươi từ bỏ chức vị Phó minh chủ, chuyên tâm đi nghiên cứu đan đạo đi vậy."

- "Dạ."

Tuy không cam lòng, nhưng Hồ Chân Vũ cũng chỉ có thể đồng ý. Thừa nhận tất cả trách nhiệm để lấy được hai cái danh ngạch, kết quả chẳng những đưa vị trí Phó minh chủ của hắn cho người khác, lại còn không cách nào đi Chư Thần Tháp.

Có cái gì so với chuyện này đau lòng hơn?

...

Hơn mười đạo lưỡi mang tính bền dai trực tiếp chém vào xương cốt Mạc Vô Kỵ, cấp tốc đi tới thân thể Mạc Vô Kỵ rồi đột nhiên chậm lại.

Không đợi này lưỡi mang xé rách đến xương, Sinh Cơ Lạc của Mạc Vô Kỵ đã tạo thành một Chu Thiên. Cũng trong lúc đó, công pháp luyện thể vận chuyển tới cực hạn, lưỡi mang xé rách xương cốt Mạc Vô Kỵ kia dưới công pháp luyện thể, thật giống như hóa thành cuồn cuộn Tiên Tủy, bắt đầu một lần nữa cải biến thân thể Mạc Vô Kỵ .

Tiếng xương cốt vang lên như tiếng pháo liên miên không dứt, Mạc Vô Kỵ không có nửa điểm do dự lại đem Ức Niên Tiên Mộc Tủy tưới lên thân thể của chính mình. Cường độ Thân thể của hắn cũng ở dưới sóng tu luyện này, trực tiếp vọt tới linh thể tầng chín mới ngừng lại được.

Bạn đang đọc Bất Hủ Phàm Nhân của Ta Là Lão Ngũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi shadow666
Phiên bản VietPhrase
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 58
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự