Cổ Vu

Tác giả Dạ Mộng
Thể loại Huyền Huyễn Tiên hiệp Lịch sử
Trạng thái Còn tiếp...
Số Chữ 39,508
Chương dịch 83%
Cập nhật
Năm xuất bản 2017
Cảm Xúc Người Đọc
3
1
Thông Báo Từ Quản Trị Viên

"Phùng Nguyên diệt(1), lại Đông Sơn hưng, ngàn năm tuế nguyệt chẳng đáng màng. Lấy huyết lệ nhuộm đen đại địa, để Việt Vu thệ với trời xanh.Trống đồng cất lên, tiếng vang vọng đi ba nghìn dặm. Người Vu thét dài, mang theo tới phong vân gầm rú.

Máu tươi tô mắt, lửa đỏ luyện tâm, ba tiếng hét vang, đạp thiên mà tới.
Vạn năm thương hải, đảo mắt trôi như nước Cửu Long.
Bao buổi nương dâu, cũng chỉ như gió đông lại thổi.
Hỡi ôi! Năm năm tháng tháng, hưng hưng diệt diệt.
Chỉ mong sao kiếp này có tới vĩnh sinh."

14 thích
233 đọc
1 bài
D
C
Giới Thiệu Truyện

"Trời bất nhân nhưng vẫn tồn tại được Người tốt bụng lại chẳng thể sống lâu Thử hỏi thế gian công bằng ở đâu Nếu không có ta tự mình giành lấy."

"Ta vốn chẳng muốn đua tranh đoạt mệnh với trời, nhưng nếu như không tranh, mạng tạo hóa ban cho thật không đáng. Hỏi trời cao, khi nào mới có thể trường sinh?

Ta không cầu trường sinh chỉ cầu bất tử, để bảo vệ tộc ta, để giúp người tộc ta có được vĩnh sinh, yên ổn hạnh phúc tồn tại. Lão trời già, ngươi bất nhân như vậy, muôn người tộc ta, chúng sinh thiên địa này còn có thể làm được gì nữa?

Thôi thì ta cứ cố gắng đấu tranh, đấu với ngươi, dù có phải trả giá bằng tính mạng này, vì tộc nhân của ta, vì chúng sinh, vì những người ta yêu thương. CHẾT KHÔNG HỐI TIẾC."

"Nhất niệm thành, nhất niệm vong thành bại một đường cớ gì phải hối?

Sinh là Việt, chết là Vu, trời đất mênh mang cớ gì rơi lệ?"

Truyện Việt, tác giả Việt, hi vọng được các độc giả ủng hộ. Đa tạ các bằng hữu đã dành chút thời gian để đọc và góp ý nhé.

Tương Tự Truyện Cổ Vu